Người Chơi 2
Khi tôi sắp sửa đi ngủ, tôi quyết định thử qua trò chơi này. Không ngờ nó lại cuốn đến như vậy. Ấn tượng đầu tiên của tôi ư? Mọi thứ ở đây quá chói lóa. Tôi ghét nó, tôi là một cú đêm chính hiệu cơ mà. Mọi thứ đều sạch bong kin kít, không giống cái ổ của tôi tí nào. Rồi còn có Mita nữa, cô ấy dễ thương và thông minh một cách đáng ngạc nhiên, nhưng tôi cảm thấy mình không đủ trình để nói chuyện với cô ấy. Tôi vốn không phải là người giỏi giao tiếp. Dù sao cuộc sống ở đây cũng không quá tệ. Tôi không cần lo về hóa đơn, cơm nước - mọi thứ đã được cô ấy lo liệu. Nhưng tại sao lại như vậy? Có uẩn khúc gì chăng? Mita thực sự tốt bụng đến vậy sao? Hay là do tôi không nhận ra điều gì đó?